Kiếp trước, con trai nàng chết cũng vì vậy. Ta khó mà tin nổi, làm gì có ai xem chồng quan trọng hơn cả con mình? Huống chi, đứa bé ấy lại ngoan ngoãn hiểu chuyện đến vậy? Vậy mà, kiếp này được sống lại, nàng ta lại có thể tha thứ?
Một chút thương cảm ta dành cho nữ chính phút chốc tan thành mây khói. Thậm chí, ta cho rằng nàng ta kiếp trước chết thảm cũng là đáng kiếp.
Loại nữ nhân yếu đuối, vô dụng, sống dựa vào đàn ông, dựa vào ân nghĩa thì dựa vào đâu mà được trọng sinh một lần nữa? 6 Sau khi Lưu Nguyên khai hết mọi chuyện huyện lệnh lập tức sai người đến bắt phu quân ta.
Nhưng khi đến nơi, hoàn toàn không có ai cả.
【Hắn luôn dõi theo mọi chuyện bên này, tin tức vừa lộ ra là lập tức bỏ trốn.】 【Cha mẹ chồng ngươi, vốn thường được ngươi hiếu thuận, lại là người giấu hắn và cả gia đình riêng của hắn trong trang viện ngoài thành.】 【Không bắt được người, lời của Lưu Nguyên chẳng khác nào vu khống không bằng chứng.】 【Vậy là nữ phụ và tên cặn bã kia sẽ cùng chết.】 Quả thật, vì không bắt được nhân chứng ta cũng không tiện nói ra mấy dòng chữ kỳ quái kia nên ta cùng hắn bị tống vào đại lao.
Ngục thất âm u ẩm thấp, vào tới nơi đã khiến người ta khó chịu vô cùng. Nhờ có huyện lệnh là thân thích ta được xếp vào phòng riêng có chút ánh sáng.
Phạm nhân khác dám buông lời dơ bẩn về phía ta sẽ bị lính canh giáo huấn ngay dần dần, bốn phía trở nên yên tĩnh. “Lý phu nhân, mời dùng bữa?” “Đây là huyện lệnh đại nhân dặn dò đặc biệt.” Tới giờ ăn, có một tiểu đồng mang tới hộp cơm.
Mở ra xem, toàn là món ta thích: Vịt bát bảo, gà hoa quế, cháo ngọc bích! Ta ngẩn người.
【Quả nhiên có chỗ dựa vẫn là hơn hẳn.】 【Nữ phụ trong ngục mà ăn như tiệc cung đình.】 【Còn tên cặn bã kia thì bị ăn đòn no nê.】 Ta ngơ ngác nhìn đám thức ăn ấy, rất lâu không động đũa.
Tiểu đồng thấy vậy, có vẻ sốt ruột: “Phu nhân sao không ăn?” “Huyện lệnh đại nhân đã đặc biệt mở ân, người nên ăn nhanh để tiểu nhân còn dọn.” Ta nhìn hắn mặt không cảm xúc, rút cây trâm bạc trên đầu.
Dùng trâm khuấy nhẹ đĩa đồ ăn quả nhiên, trâm bạc chuyển màu đen. Tiểu đồng kia sắc mặt lập tức trở nên hung tợn nhấc đĩa lên, định cưỡng ép nhét vào miệng ta.
Nhưng ta đã nhanh chóng lùi lại tay cầm trâm, vào thế phòng ngự: “Có ai không, mau tới đây!” “Có người muốn giết ta!” Lính ngục nghe tiếng chạy tới tiểu đồng vẫn chưa kịp rút lui, ta liền đâm thẳng cây trâm vào mắt trái hắn.
Hắn ôm mắt rên rỉ gào thét máu trào ra không ngớt ngay lúc đó, lính gác cũng vừa kịp xông vào, cứu ta thoát hiểm. Ngay trong đại lao mà vẫn có người muốn diệt khẩu.
Huyện lệnh nghe tin liền đích thân đến nhìn tình hình xong chỉ cười lạnh không ngớt: “Phu quân ngươi, quả thật là một tay giỏi.” “Không trách được ngày xưa cha mẹ ngươi lại thích hắn đến thế.” “Chỉ tiếc là cái tài ấy…
toàn dùng để đối phó với ngươi.” Phu quân ta muốn ta nhường lại vị trí để dành cho người trong lòng hắn. Chỉ cần ta chết, hắn đạt được tất cả. Ta không ngờ hắn thật sự ra tay tàn độc như vậy.
Phải biết, nhà ta cũng chẳng phải tiểu môn tiểu hộ mà bản thân ta còn được phong làm tiết phụ danh giá. Nay Lưu Nguyên đã nói ra hết mọi âm mưu của hắn mà ta chết không rõ ràng hắn nghiễm nhiên trở thành kẻ tình nghi lớn nhất.
Từ đó, hai nhà nhất định trở mặt. Trước kia, ta thật sự không ngờ phu quân ta có thể ác đến như vậy.
【Kinh hoàng thật sự, đến mức hạ độc thủ rồi.】 【Nữ phụ sao biết trong đồ ăn có độc vậy?】 【Huyện lệnh đúng là có thân thích với nữ phụ, chiếu cố nàng cũng hợp tình, nhưng mà mang cả một mâm mỹ vị đến tù, ai mà không nghi ngờ?】 【Nếu là tôi, đã muốn chăm lo cho người nhà trong ngục, thì cứ bảo lính gác cẩn thận trông nom, cơm nước đủ đầy là được rồi, cần gì phô trương như thế?】