Quý Phi Mắc Bệnh Không Biết Nói Dối

Chương 9

Tác giả: Bơ không cần đường • Chương 9/10

Hắn xoa đầu ta: “Dù sao cũng cần người đi làm việc, Cơ thị lang đang trên đường rồi” Hy vọng lúc ca ca ta mắng ta thì nói nhỏ một chút Lá sen mười ngày sau cùng với bùn được đưa về Cơ thị lang vì thế mà còn nhận thêm mấy chức danh hư danh nữa Triều đình có nhiều người châm chọc mỉa mai hắn, nói hắn được trọng dụng vì có muội muội là quý phi.

Nhưng cái tính nóng nảy của ca ta, lập tức chửi om sòm ngay trước mặt hoàng đế Chửi đến mức một vị lão thần định lao vào cột đình tự tử, còn gào lên: “Mỹ sắc hại nước!” Ông ta mà không nói câu đó thì còn đỡ, vừa nói xong, ca ta lại nổi đóa Xắn tay áo chửi thêm một khắc nữa Thế là hoàng đế lại sai người vào can Nguyên buổi sáng đó, hoàng đế tốn hết thời gian vào chuyện chửi nhau và can chửi Bản thân hoàng đế thì chẳng thấy có vấn đề gì Thậm chí còn dựa vào long ỷ thoải mái ăn hạt dưa Vị lão thần

kia không chửi ca ta nữa Chuyển sang chửi hoàng đế, nói hắn không giữ phong thái đế vương, mất đi sự nghiêm nghị Lúc này áp lực chuyển sang hoàng đế Ca ca kể lại cho ta mà rưng rưng cảm động Nói không ngờ hoàng đế thật lòng yêu ta, đến mức sẵn sàng tự mình hứng mũi chịu sào để đỡ tội cho hắn Ta: …

Các người giỏi tưởng tượng ghê á Truyền thuyết về sủng phi trong cung, bản thân ta thật sự không có suy nghĩ gì nhiều Chỉ thấy món gà hấp lá sen đúng là thơm thật Lần đầu ta gặp hoàng đế, khi ấy hắn vẫn còn là thái tử Ấn tượng đầu tiên của ta là: tuổi trẻ nhưng chín chắn Một thiếu niên mười sáu tuổi, vậy mà luôn mặc y phục sẫm màu, nụ cười chẳng bao giờ chạm đến đáy mắt Đêm đó là yến tiệc Trung thu trong cung Trong buổi tiệc, Thế tử Hoài Dương – Tiêu Tùy lại mỉm cười bảo không muốn thấy mặt ta

Ta giận dỗi buông đũa, kiếm cớ rời bàn Hắn cúi đầu xoay nhẹ chén trà men xanh trong tay, không hề ngẩng đầu nhìn ta lấy một cái Trên đường về trong cung, ta gặp một thiếu niên mặc áo đen Đôi mắt phượng trong veo lạnh lẽo, chỉ vương chút men say, như ánh trăng lay động mặt nước.

Làn da dưới ánh trăng lạnh trắng như sứ Ta khựng lại, cảm thấy hắn trông quen quen Hắn liếc ta một cái Ta cân nhắc một lúc, rồi hỏi: “Huynh hình như trông quen lắm?” Hắn cười: “Muội từng đọc sách gì chưa?

Ăn thuốc gì chưa?” Ta: “?” Uống say đến hồ đồ luôn rồi Ta quyết định đi đường của mình, tự mình nếm trải dư vị đắng cay của tình yêu Nghĩ đến gương mặt lạnh lùng của Tiêu Tùy, ta không khỏi đau lòng, mắt đỏ hoe Thiếu niên mặc áo đen kia đi theo sau ta, người thì chưa tỉnh rượu nhưng bước chân lại rất vững Hắn hỏi: “Sao lại khóc?” Đường đường là đệ nhất mỹ nhân theo đuổi người ta thất bại, chuyện này ta dám nói ra ngoài sao?

Không dám Thế là ta nghẹn ngào nói: “Hu hu… Hoài Dương… bởi vì thế tử…

không muốn thấy ta nên hôm nay ta không được ăn bánh trăng…” Vì bịa chuyện mà suýt cắn trúng lưỡi mấy lần Hắn bật cười, nói ta đừng giả vờ Chuyện đệ nhất mỹ nhân kinh thành là Cơ Uyên theo đuổi không được Tiêu Tùy, đến cả Thái hậu già rồi còn biết Ta khổ lắm Tiêu Tùy nói ta thì thôi, đến cái tên mặc đồ đen thui này cũng mỉa mai ta Ta nói: “Ngươi tin không, ta gọi một xe người đến đánh ngươi bây giờ?” Hắn nói: “Ngươi tin không, ta gọi cả hoàng cung ra đánh nhau với xe người của ngươi?” Quả nhiên

là say rồi, nói năng chẳng đâu vào đâu Ta hỏi: “…Ngươi là thái tử à?” Hắn khẽ “ừ” một tiếng Ta lập tức xách váy chạy mất Hy vọng sau khi hắn tỉnh rượu sẽ mất trí nhớ luôn Ta chạy đến toát mồ hôi Về đến bàn tiệc, ta định uống một ngụm rượu hoa quả mát lạnh Vừa nâng chén lên, Tiêu Tùy đã dùng đũa gõ gõ vào bàn Ta: “?” Hắn cười khẩy một tiếng: “Quên lần trước ngươi uống say khướt ôm cái cây gọi tên ta rồi à?

Cơ Phu nhân bảo ta chăm sóc ngươi nhiều hơn trong yến tiệc, phủ Hoài Dương chúng ta không chịu nổi mất mặt như vậy đâu” Ta tức giận đặt mạnh chén xuống bàn, vì lực quá mạnh nên rượu văng ra ngoài Hắn im lặng một lúc Rồi nhẹ giọng hỏi: “Giận à?” Ta còn chưa kịp phản ứng, hắn đã nói nhanh tiếp luôn: “Giận thì giận đi” Ta nhỏ giọng nói: “Trước kia huynh không như vậy” Hắn quay đi, hờ hững đáp: “…Thế à?” Ta ăn uống mà lòng không để đâu vào đâu.

Tiêu Tùy cũng chẳng có mấy hứng thú.

Mãi cho đến khi một màn ca vũ kết thúc, một tiểu hoạn quan bưng khay vàng, cung kính bước đến trước mặt ta: “Đây là nguyệt đoàn do Thái tử điện hạ tặng cô nương.” Hắn nói chuyện khá tùy ý, cũng không dùng chữ “thưởng”.

Ta khẽ gật đầu đáp: “Đa tạ điện hạ.” Phía trên, thiếu niên mặc áo đen xa xa nhìn ta, vẻ mặt không biểu cảm, nhưng trong mắt lại có gợn sóng.

Tiêu Tùy nhìn viên nguyệt đoàn tạo hình ngọc thố trong đĩa, Vẫn không chút biểu cảm mà nâng chén, uống hết ly này đến ly khác. Khi yến tiệc tan, Tiêu Tùy đã nồng nặc mùi rượu, nhưng không hề có vẻ say.

Sau khi lên xe ngựa, ta vén rèm nhìn ra ngoài, Hắn vẫn đứng yên ở nơi đó như cây trúc thẳng tắp. Ta chợt nhớ đến Tiêu Tùy của rất lâu trước kia.

Vừa ôn nhuận như ngọc, vừa hào sảng phong lưu, chứ không phải dáng vẻ chán chường, phong lưu đa tình như bây giờ. Hôn ước giữa ta và Tiêu Tùy vốn chỉ là lời hứa miệng, nhưng sau đó mẹ ta và vương phi lại không hề nhắc đến nữa.

Sau khi trở về từ yến tiệc trong cung, mẹ ta mới âu lo nói: “Tránh xa thế tử ra một chút, cứ xem như là vì nó.” Ta nghe không hiểu, bà cũng không cho ta hỏi.

Chỉ biết gần đây kinh thành chẳng mấy yên bình, Nam Lương vương từng theo Cao Tổ chinh phạt bạo quân tiền triều vì lỡ lời trước mặt hoàng thượng mà cả chín tộc bị xử trảm.

Hoài Dương vương lập tức giao lại binh quyền, còn cắt đứt qua lại với các bậc hồng nho năm xưa để thể hiện lòng trung thành.

Ca ca ta nói với ta: “Chuyện này không nên bàn nhiều.” Sau đó anh ấy chỉ viết một bài phú thật dài, ca ngợi thánh thượng nhân đức sáng suốt.

Đọc trên NovelSpace (chế độ reader đầy đủ) →