Quận Chúa Ăn Không Biết No

Chương 3

Tác giả: Chưa rõ • Chương 3/9

Còn chưa kịp mừng rỡ, vừa xoay người đã thấy nét mặt bất mãn của Tạ Cảnh Hoài Gần đây, ba người chúng ta đã kết thân, trở thành bằng hữu tốt, ta chẳng rõ hắn không vui điều chi, nhưng nhìn theo ánh mắt hắn, lại thấy là hướng Chu Minh Tuyết vừa rời đi Ta cùng Tước nhi phân tích một hồi, dựa theo mấy quyển thoại bản vụng trộm xem được, rốt cuộc đi đến kết luận — Tạ Cảnh Hoài tất nhiên là có tình ý với Chu Minh Tuyết, chỉ là không chịu nói ra Nghĩ đến việc ngày ngày hắn đều phải xách theo một đống đồ ăn cho ta, không có công lao thì cũng có khổ lao, vậy thì ta phải giúp hắn một tay Thế là ta mời hắn cùng đi Quả nhiên, khoảnh khắc ấy, hắn liền

mỉm cười Ừm, cười lên cũng thật khôi ngô Về đến phủ Vinh Vương, trước tiên ta đến thăm Phụ vương mẫu phi, hai người tinh thần vẫn còn tốt, thấy ta trở về thì kéo ta ngồi lại chuyện trò một hồi lâu Hai vị ca ca còn chưa về, ta liền đi thẳng tìm Dung Nương của ta Phải rồi, Dung Nương chính là đầu bếp mà Phụ vương ta đặc biệt mời về Thấy ta trở lại, nàng cũng vui mừng khôn xiết, nắm tay ta trò chuyện mãi không thôi Nghe ta kể chuyện hoàng tử công chúa trong cung thích nhìn ta ăn cơm, nàng thở dài, có phần không vui Lại nghe ta kể chuyện Tạ Cảnh Hoài đưa cơm cho ta, sắc mặt nàng lại rạng rỡ thêm vài phần Dung Nương à, sắc mặt của người đổi thật

nhanh đó “Có sao?” Dung Nương đưa tay chạm lên má mình, “Vậy thì chắc là do ta thiên sinh lệ chất thôi” Nghe đi, nghe đi, hai chuyện kia thì có liên quan gì đến nhau chứ?

5 Hôm sau, ta dậy trễ Nằm ngẩn ngơ trên giường, trong lòng có chút hối hận vì đêm qua suy nghĩ lung tung Khi Tước nhi lôi ta ra khỏi giường, ta bỗng lóe lên một ý Nếu ta muốn tác hợp cho hai người kia, thì chỉ cần không xuất hiện, chẳng phải sẽ tạo điều kiện cho họ có thời gian riêng tư hay sao?

Đã có thời gian riêng tư, ắt sẽ có thể nảy sinh tình cảm Tước nhi nghe xong thì không ngớt khen ta thông minh, rồi hỏi “Nếu chúng ta không đi, công tử Tạ còn nhớ đến cái ơn này của chúng ta hay chăng?” Ta ngẫm nghĩ một hồi, dù Phụ vương ta là đệ đệ của hoàng đế bá bá, nhưng ai dám chắc một ngày nào đó họ sẽ không cãi vã?

Giống như ngũ hoàng thúc, chẳng rõ vì sao cãi nhau với hoàng gia gia một trận, rồi bị giam lỏng trong vương phủ, cả đời không được bước ra Nhỡ đâu mai này Phụ vương bị chọc giận, muốn ra tay đánh người, khi ấy ta còn có thể trông cậy vào Tạ Cảnh Hoài bảo vệ Phụ vương Dù sao người cũng đã có tuổi rồi, chẳng chịu nổi một trận đánh nữa đâu Sau khi đã hạ quyết tâm, ta cùng Tước nhi cải trang một phen, lén lút xuất thành Khi chúng ta tới nơi, thì Tạ Cảnh Hoài và Chu Minh Tuyết đã trò chuyện tự nhiên như nước chảy mây trôi Ta cùng Tước nhi đưa mắt nhìn nhau, trong ánh mắt đối phương đều lấp lánh vẻ vui mừng không thể giấu nổi Ta dường như đã nhìn

thấy cảnh tượng Tạ Cảnh Hoài quỳ xuống trước mặt ta, dập đầu tạ ơn Nghĩ đến đây, ta liền sinh hứng, muốn chuẩn bị thêm gì đó để giúp hai người họ càng thêm thân thiết Chỉ tiếc việc tốn bạc là không làm được rồi, dù sao bây giờ trong túi ta còn sạch hơn cả mặt Đúng lúc ta và Tước nhi đang cặm cụi hái hoa, phía trước bỗng phủ xuống một bóng đen Chưa kịp phản ứng thì ta đã bị Tạ Cảnh Hoài nắm lấy cổ áo xách dậy, hoàn toàn chẳng còn chút phong thái quận chúa nào Đối mặt với ánh mắt như thẩm vấn tội nhân của Tạ Cảnh Hoài và Chu Minh Tuyết, ta quả thật khó mà biện bạch Chẳng lẽ lại nói rằng ta thấy giữa hai người có tư tình, muốn tác hợp cho họ

rồi chờ họ báo ân?

Lời ấy mà thốt ra, há chẳng phải mất sạch thể diện của phủ Vinh Vương? Cho nên ta chẳng nói gì, chỉ biết cắm đầu ăn Công tử áo gấm đi theo bọn họ chắc chưa từng gặp ta, liền tươi cười nói “Vị cô nương này khẩu vị thật khá đó” Nào ngờ cả Chu Minh Tuyết lẫn Tạ Cảnh Hoài đồng loạt quay đầu, lạnh lùng quát “Câm miệng” Công tử áo gấm: “Vâng, tiểu nhân câm rồi” Ngay sau đó, bốn người chúng ta bắt đầu một cuộc du ngoạn quái lạ Công tử áo gấm kia cứ quấn lấy Chu Minh Tuyết không rời Mỗi lần ta định chen vào ngăn cản, Tạ Cảnh Hoài lại kịp thời kéo ta lại, khiến ta không hiểu đầu đuôi ra sao Có ai lại đi đẩy vợ mình vào lòng người khác?

Đúng là tên ngốc 6 Vì Tạ Cảnh Hoài liên tục phá rối, kế hoạch của ta vẫn chưa thành Trái lại, vị công tử áo gấm nọ và Chu Minh Tuyết ngày càng chuyện trò tâm đắc, nhìn qua thật là xứng đôi Ta trừng mắt liếc Tạ Cảnh Hoài một cái Chỉ biết múa đao luyện kiếm, đầu óc đơn giản, ngươi cả đời này chắc không cưới được vợ đâu Trên đường hồi phủ, ta gặp được đại ca Hôm nay dường như tâm trạng huynh rất tốt, thấy xe ngựa của ta liền vẫy lại, bảo muốn đưa ta đến Thiên Hương Lâu

Đọc trên NovelSpace (chế độ reader đầy đủ) →