Ta ngốc ư? Không đến nỗi nào, Tứ thư Ngũ kinh, Mạnh Tử Luận Ngữ ta đều từng đọc qua Lão sư còn khen ta thông tuệ là đằng khác Chẳng qua phụ vương ngốc nghếch, không nhận ra ta đây là đại trí giả ngu thôi Bảo sao thuở trước còn nỡ khấu trừ phần thưởng hàng tháng của ta, thì ra là bởi ghen tỵ!
Thôi được, vậy thì ta lại lần nữa tha thứ cho người 8 Tựa hồ bởi vì nhờ ta mà Tạ Cảnh Hoài lần trước được tiếng tốt ở Kinh thành, cho nên hắn ngày càng hào phóng với ta Trước mặt là bàn ăn đầy ắp, ta không khỏi gọi thêm Chu Minh Tuyết đến cùng dùng bữa Nàng mấy lần toan nói lại thôi, ngập ngừng chẳng thành lời Khiến lòng ta ngứa ngáy, rất muốn hỏi nàng có phải cũng thầm mến Tạ Cảnh Hoài, muốn ta làm mối hay không Nhưng nữ tử mà, da mặt mỏng, há có thể hỏi trắng ra như vậy Hạ quyết tâm rồi, sau giờ học, ta kéo Chu Minh Tuyết ra một góc, xác nhận với Tước nhi rằng xung quanh không có người, rồi mới nhỏ giọng hỏi “Ngươi có phải thích Tạ Cảnh
Hoài, muốn ta giúp ngươi theo đuổi hắn không?” Ngày hôm ấy, Chu Minh Tuyết – người vẫn luôn đối đãi rất tốt với ta – lần đầu tiên trợn trắng mắt với ta Để lại hai câu cực kỳ nặng nề Một là: “Lý Yên, ngươi có bị bệnh không?” Hai là: “Tạ Cảnh Hoài đời này coi như xong rồi!” Ta dùng khăn tay che mặt, nức nở khóc lóc, thề rằng từ nay không muốn làm bằng hữu với nàng nữa Ngày hôm sau, nàng thật sự không đến Ban đầu ta còn vểnh cổ, không chịu cúi đầu nhận sai Cho đến mấy ngày tiếp theo nàng vẫn không tới, ta bắt đầu không thiết gì đến cơm nước, nằm dài trên bàn, chẳng muốn nhúc nhích Khiến Tạ Cảnh Hoài cũng mờ mịt không hiểu gì “Nàng lại làm cái
quỷ gì nữa vậy?” Ta đem toàn bộ sự tình hôm ấy kể lại cho Tạ Cảnh Hoài nghe một lượt, đến cuối còn không quên dặn thêm một câu “Ta quả thật đã tận lực rồi.
Về sau ngươi nhất định phải nhớ kỹ tình nghĩa này, không được vong ân phụ nghĩa. Nhà ta mà có chuyện gì, ngươi nhất định phải giúp một tay” Tạ Cảnh Hoài sắc mặt khi đỏ khi trắng, rồi lại hóa đen, hồi lâu mới từ kẽ răng nặn ra một câu “Tạ ơn quận chúa, vi thần nhất định không quên đại ân đại đức này” Ta hài lòng gật đầu, tâm tình u uất cũng dịu đi phần nào Kết quả, Tạ Cảnh Hoài…
cũng không đến nữa Một lần mất đi hai vị bằng hữu, trong đó có cả bạn ăn của ta Việc này khiến lòng ta vô cùng rối rắm Chẳng lẽ… hai người họ đều không cần ta nữa? Ngay lúc ta còn đang khổ sở suy nghĩ, thì nhận được thiệp mời của Chu Minh Tuyết Nàng vậy mà… sắp thành thân rồi?! 9 Trước nghi vấn của ta, đại ca chỉ nhún vai, tỏ vẻ không hiểu nổi có gì phải kinh ngạc “Nàng ta sớm đã đính hôn, người kia chính là vị công tử áo gấm hôm nọ đấy” Chẳng lẽ…
Tạ Cảnh Hoài là tự mình đa tình? Nghĩ tới đây, ta liền quyết định phải đi tìm hắn hỏi cho rõ, cũng coi như hồi đáp ơn nghĩa mà hắn từng mang cơm cho ta Ta bí mật dò hỏi được nơi hắn đang đóng quân, toan đi an ủi hắn một phen Chỉ là… doanh trại quân doanh thật đúng là chỗ hôi thối không chịu nổi Đó là ấn tượng đầu tiên nảy ra trong đầu ta khi vừa đặt chân vào đây May thay ta có trộm theo lệnh bài của phụ vương, bọn lính canh không dám ngăn cản, chỉ đành lễ độ đưa ta tới trước mặt Tạ Cảnh Hoài Khi ta tới nơi, hắn đang quát mắng thuộc hạ Ta chưa từng thấy hắn nổi giận như vậy, thoáng chốc còn thấy hơi…
thú vị Thấy ta đến, Tạ Cảnh Hoài liền phất tay cho lui hết, hỏi “Sao quận chúa lại tới đây? Lại còn ăn mặc thế này?” “Có chuyện muốn nói với ngươi. Biết ngươi ở đây, ta liền đến thẳng” Ta đưa thiệp mời của Chu Minh Tuyết cho hắn, trong lòng mong chờ phản ứng Hắn lại chỉ chau mày, nghiêng đầu hỏi “Đây là…
thiệp mời của nàng?” “Không phải” – ta nháy mắt với hắn – “Là của Chu Minh Tuyết đó” Tạ Cảnh Hoài bật cười “Đường đường là một quận chúa, sao lại còn phải đưa thiệp giùm người khác? Hơn nữa thiệp mời nên đưa đến phủ Tạ, sao lại mang đến đây?” Thấy hắn chẳng có phản ứng gì khác, ta hơi nghi hoặc Chẳng lẽ…
đúng như lời Dung Nương nói, là ta đã nhìn nhầm rồi sao? Không đúng, vậy thì ngày ấy hắn cứ chăm chăm nhìn Chu Minh Tuyết là có ý gì? Dường như Tạ Cảnh Hoài nhìn thấu được tâm tư ta, ánh mắt hắn khiến da đầu ta có phần tê rần Ta lùi lại một bước, ôm chặt lấy mình “Ta cảnh cáo ngươi, nếu dám động thủ với ta, ca ca ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!”