Nàng khẽ cười, rồi ngồi xuống bên cạnh “Ta cứ tưởng ngươi sẽ ăn uống no say cho đã mới phải” Ăn uống no say? Hình như đã lâu rồi không còn như vậy, Dung Nương dạo gần đây vẫn hay than rằng khẩu phần ăn của ta ngày một giảm sút Chu Minh Tuyết ngồi bên cùng ta trò chuyện một buổi chiều, mãi đến khi phu quân nàng đích thân tới đón mới rời đi Nhìn đôi phu thê ân ái trước mắt, ta chỉ khẽ cười, bảo Tước nhi tiễn khách Vừa quay đầu lại, hình như ta nhìn thấy bóng dáng Tạ Cảnh Hoài Ta vội bước mấy bước, nào ngờ trượt chân, ngã thẳng xuống ao Ta…
trúng độc rồi Phụ vương giận dữ, lập tức dâng sớ lên triều đình, một đường tra xét, rốt cuộc lộ ra liên quan tới ngũ hoàng thúc Việc sau đó xảy ra thế nào ta không rõ, chỉ biết hôm tin ngũ hoàng thúc bệnh nặng qua đời truyền về, phụ vương ngồi bên giường ta suốt cả một buổi chiều, kể ta nghe về những chuyện thuở thiếu thời Phụ vương hẳn là…
cũng từng rất quý ngũ hoàng thúc nhỉ? Ta nghĩ thầm, nhưng không lên tiếng cắt ngang Khi ta có thể xuống giường đi lại, đã là năm sau Mà Tạ Cảnh Hoài… vẫn chưa quay về Phụ vương mẫu phi dường như sợ ta nghe phải tin xấu, những ngày qua cũng chỉ rải rác nhắc đến tình hình chiến sự Lúc thì có thắng lợi nhỏ, khi lại là tổn thất nặng nề Nói chung, vẫn là thế giằng co Nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng chẳng phải chuyện tốt lành gì Ta ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm cây hải đường trong sân Tạ Cảnh Hoài, ngươi định phá cục diện này ra sao đây?
Rất nhanh, ta liền biết được đáp án của hắn Hắn lựa chọn dạ tập Sau khi thành công chém giết tướng lĩnh đầu não của địch, hắn… cũng biệt tăm biệt tích Sống không thấy người, chết không thấy xác Tin truyền về, ai ai cũng tới an ủi ta, ngay cả trong cung cũng phái người đến Ta chạm vào ngực trái, nơi tim như bị khoét mất một mảnh, mỉm cười nghênh đón họ Ta không biết phải dùng biểu cảm thế nào mới làm họ vừa lòng, thế nên, Kinh thành lại đồn rằng ta máu lạnh vô tình Hai vị huynh trưởng tức giận, muốn ra tay dạy dỗ những kẻ đặt điều Ta chỉ có thể kéo bọn họ ngồi câu cá cùng mình Không hiểu vì sao, trong lòng ta lại có một niềm tin mãnh liệt —
hắn nhất định sẽ trở về 16 Trận chiến kéo dài một năm rưỡi rốt cuộc cũng kết thúc sau khi chủ soái địch quân tử trận Khi Tạ tướng quân hồi kinh, mang theo quan tài của công chúa hòa thân năm xưa Bao năm xa xứ, nàng rốt cuộc cũng được vinh quy cố hương Những kẻ từng ra tay sát hại nàng, Tạ tướng quân đều giết sạch không tha, chẳng để chúng có cơ hội biện bạch Ta nghe mà trong lòng khoan khoái, lại càng thất vọng khi không thấy bóng dáng Tạ Cảnh Hoài Tạ gia không phát tang, nhưng người cũng không lộ diện Vậy…
hắn là sống hay đã chết? Nghĩ không thông thì ta dứt khoát không nghĩ nữa Thiên hạ nam tử tốt còn nhiều, chẳng việc gì phải vướng mắc ở một mình hắn Vài ngày sau, triều đình bắt đầu xao động Nghe ý phụ vương thì có phản tặc trong Kinh Lúc Tạ tướng quân trở về đã tra được không ít chứng cứ, những ngày gần đây im hơi lặng tiếng chính là để âm thầm dò xét tận gốc Phu quân của Chu Minh Tuyết dạo này bận rộn vô cùng, thành ra nàng lại ngày ngày đến tìm ta “Ngươi đừng lo cho ta, nam nhân chết một có ngàn người thay, ta dù sao cũng là quận chúa, đâu thể nhìn đời quá hẹp hòi được” Ta vừa nói vừa câu cá Chu Minh Tuyết nghe vậy thì sặc cả trà “Ngươi học mấy lời ấy từ đâu ra vậy?” “ Dung Nương ” – ta ghé sát tai nàng thì thầm “Nàng giờ thu nhận tới hai vị nam nhân rồi, còn đang đấu đá tới bốc lửa kìa” Chu Minh Tuyết sặc thêm lần nữa Ta vừa vỗ lưng cho nàng vừa thầm nghĩ, lời Dung Nương nói…
quả nhiên không nên tùy tiện kể cho người ngoài Lần sau ta không nói nữa, nếu không nàng thật sự bị lôi đi trầm lồng heo mất 17 Nhưng niềm vui của ta cũng chẳng kéo dài bao lâu Khi ta thấy bóng người đeo mặt nạ trong sân, ý nghĩ đầu tiên là toang rồi, ý nghĩ thứ hai là chạy mau Nhưng ta chưa kịp chạy đã bị hắn bế bổng mang vào phòng “Sao lại không mang giày?” – hắn nắm lấy chân ta, nhẹ nhàng lau đi bụi đất Ta có chút ngượng ngùng, cả người như bị nấu chín, nóng hầm hập Trong phòng nhất thời yên tĩnh Ta nhìn hắn nửa quỳ trước mặt, chăm chú đến nỗi khiến lòng ta xao xuyến Bàn tay nhẹ nhàng đặt lên mặt nạ của hắn, ta hỏi “Có đau không?” Hắn khẽ run tay, rồi mỉm cười nói “Lúc đầu thì đau, sau đó nghĩ tới Chiêu Chiêu đang chờ ta…
liền không còn đau nữa” Ta muốn tháo mặt nạ xuống, hắn đưa tay ngăn lại “Mặt ta xấu lắm, đừng dọa Chiêu Chiêu sợ” Ta mặc kệ lời hắn, nhẹ nhàng tháo mặt nạ xuống Một vết sẹo dài từ dưới mắt trái kéo qua tận má phải, vết thương đã lành, nhưng vết tích vẫn kinh người “Còn nói không đau?
Chút nữa thôi là mù luôn rồi đó…” Cổ họng ta nghẹn lại, chẳng nói nên lời Hắn siết nhẹ tay ta, nói “Nếu có thể đổi một mắt lấy mười năm biên cương bình yên và sự an ổn của nàng… thì cũng đáng” Ta mỉm cười, khẽ hôn lên khuôn mặt hắn “Tạ Cảnh Hoài, mau chóng cưới ta đi” Hồi lâu sau, ta mới nghe thấy giọng hắn run run vang lên “Được!” Chính văn hoàn