Quay Ngược Thời Gian Yêu Anh
Sau khi nhắm mắt xuôi tay một cách bình yên, tôi bỗng trùng sinh về thời đại học. Trần Cực đang ở ngay trước mặt. Theo thói quen, tôi nhào tới, ôm chầm lấy anh, chu môi đòi hôn: “Chào buổi sáng, chồng yêu.” Rồi tôi sững người. Cơ thể Trần Cực cứng đờ như tượng đá.